Urbanist Vietnam

BackVăn Nghệ » Văn Hóa » Thư tình gửi gối ôm, người bạn vỗ về chúng ta hằng đêm trong giấc ngủ

Thư tình gửi gối ôm, người bạn vỗ về chúng ta hằng đêm trong giấc ngủ

Nếu là một fan của bộ phim The Sound of Music (Giai điệu Hạnh phúc), hẳn bạn còn nhớ cảnh Julie Andrew nhìn xa xăm về tương lai trong một đêm mưa bão. Cô quấn mình trong tấm rèm cửa bằng vải họa tiết màu kem và lá mạ, để rồi từ đó cô đã nảy ra một ý tưởng diệu kỳ: dùng vải từ các tấm rèm trong phòng ngủ để may những bộ quần áo xinh xắn cho lũ trẻ nhà Von Trapp. Cô tin rằng điều đó có thể mang đến niềm vui cho chúng sau khi bị người cha hà khắc cắt ngang việc ca múa.

Tôi cũng lớn lên trong một gia đình khá giống với gia đình Von Trapp. Bố tôi là con cả trong một gia đình có tám người con và đều là những người tài năng và có khiếu âm nhạc. Chú Minh, sinh sau bố tôi, là một nhà vô địch võ thuật; vào khoảng năm 1984 hay 1985, chú đã dạy những người em của mình là chú Ace, chú Francois và chú Tom tập võ ở sân sau nhà. Bà tôi đã may cho các chú những chiếc quần tập võ rộng rãi màu đỏ cà chua để các cậu bé 11–13 tuổi khi ấy thoải mái tập đứng tấn và các đòn đá tấn công.

Chú Francois kể với tôi rằng lúc đó, bà tôi cũng dùng loại vải đó để may vỏ gối cho tất cả cô chú. Nếu như câu chuyện gia đình tôi được dựng thành phim tương tự như Giai Điệu Hạnh Phúc, có lẽ sẽ có cảnh bà đang thắt nút đường may cuối cùng của chiếc vỏ gối và nhận ra rằng còn đủ vải để may những chiếc quần tập võ mà chắc chắn những người con trai của bà sẽ rất thích.

Tôi và các anh chị em của mình cũng đã cùng lớn lên với những chiếc gối ôm như thế. Chúng tôi thì hay gọi là gối xúc xích bởi vì gối có hình dáng giống một cây xúc xích khổng lồ được buộc chặt ở hai đầu. Tôi luôn yêu thích những chiếc gối của mình vì chúng vỗ về tôi trong giấc ngủ hằng đêm.

Lớn lên khi vào đại học, chiếc gối xúc xích đã trở thành người “bạn trai thứ hai” của tôi. Cách mà tôi ôm người “bạn trai bằng bông” này chắc chắn sẽ không áp dụng được với người bạn trai bằng da bằng thịt được: ôm cứng lấy cổ và đưa hai chân thắt chặt vùng eo. Người bạn ấy là điều kiện cần để tôi có một giấc ngủ ngon. Nếu ngủ qua đêm ở nhà người khác và chỉ có một chiếc gối trên giường thì tôi sẽ dùng nó để ôm và cuộn lấy một chiếc áo hay khăn tắm để gối đầu.

Ở tiểu bang nhỏ bé Alabama nơi tôi lớn lên, khi ngủ lại ở nhà bạn bè, chủ yếu sẽ thấy các nhà dùng toàn gối nhồi lông vũ hoặc mút. Và thế là tôi cứ đinh ninh, gối ôm là di sản riêng của gia đình toàn người ngủ nằm nghiêng nhà mình. Khi lớn lên một chút, tôi biết được rằng hóa ra gối ôm khá phổ biến ở các quốc gia châu Á khác. Những người anh em học kể lại với tôi rằng ở Thái Lan, người ta gọi loại gối này là muon kang, có nghĩa là “chiếc gối bên cạnh bạn.” Ở Philippines, chúng được gọi là tandayan hay “gối xúc xích” và người Indonesia thì gọi là Dutch wives nghĩa là "cô vợ Hà Lan."

Những chiếc gối đầu tiên xuất hiện trong nền văn minh Lưỡng Hà vào khoảng 7000 năm trước Công nguyên, với chất liệu ban đầu là đá và gỗ. Lúc đó, chúng chỉ phục vụ mục đích là nâng đầu lên cao để người ngủ không bị các loại côn trùng bò lên mặt, chứ chưa có chức năng hỗ trợ cột sống hay mang đến sự thoải mái, và cũng chỉ được sử dụng trong tầng lớp giàu có. Cho đến hàng thế kỷ sau đó, khi Cách mạng Công nghiệp diễn ra thì những chiếc gối mới thực sự trở nên phổ biến với tầng lớp bình dân.

So với những chiếc gối đầu tiên được làm bằng đá, thì chiếc gối ôm có thể được xem là sự tiến bộ vượt bậc trong việc chăm sóc giấc ngủ, chúng không những mang lại sự thoải mái cho người dùng mà còn vỗ về tinh thần của họ. Chiếc gối ôm có hình điếu xì gà của Ru9 với chất liệu bên trong là hạt foam và bông thậm chí còn là một chiếc gối ôm có “sự sống.” Khi bạn ôm chiếc gối đó thì nó cũng sẽ ôm lại bạn. Một khách hàng từng để lại đánh giá rằng: “Với chiếc gối này, tôi không nghĩ mình cần phải ôm ai khác ngủ nữa.”

Khi viết đến đây tôi lại nhớ đến bà mình, liệu bà có làm tám chiếc gối ôm giống nhau cho các cô chú của tôi hay làm mỗi cái một kích thước khác nhau để phù hợp với vóc dáng của từng người lúc đó. Giờ đây, bà chẳng thể đi đâu khỏi chiếc giường, giọng nói của bà cũng yếu lắm và nếu không có người phiên dịch thì mọi người rất khó hiểu bà. Lần gần nhất tôi ở bên bà, tôi đỡ bà lên giường nằm, nói với bà lời tạm biệt và rằng không biết lúc nào tôi sẽ quay trở lại. Bà gật đầu rồi nằm xuống nghỉ và tôi nhẹ nhàng đặt những chiếc gối xung quanh bà.

[Ảnh bìa: Những người chú của tác giả khi còn nhỏ trong chiếc quần tập võ màu đỏ]

Tác giả Lina Tran đến từ thành phố ven biển tại Alabama. Cô hiện sinh sống tại Milwaukee và chủ yếu viết về các đề tài khoa học. Độc giả có thể tìm cô trên các trang mạng xã hội tại tài khoản @tinyeggs. 

Bài viết do Lina Tran thực hiện được đăng tải lần đầu trên diaCRITICS, được chuyển ngữ và đăng lại trên Urbanist, thông qua sự hợp tác giữa UrbanistdiaCRITICS.

 

Bài viết liên quan

- Văn Hóa

Những thư viện nhỏ xinh ở Hà Nội

Tôi bị thu hút bởi sự nổi bật của một đồ vật trông giống như một chiếc amply nằm trên kệ tủ sau lưng Hiếu - người sáng lập Thư viện Go West. Hiếu rời khỏi chỗ ngồi để lấy một sợi dây cáp, sau khi quay...

- Văn Hóa

Phong trào Bình dân học vụ qua lời kể của những người thầy diệt giặc dốt hơn 70 năm trước

O tròn như quả trứng gà / ô thì đội mũ, ơ là thêm râu.

- Văn Hóa

Chuẩn bị ngày lễ tháng 7: Hiểu phong tục để biết 'thiếu-đủ'

Tháng 7 Âm lịch vốn là khoảng thời gian có nhiều ngày lễ truyền thống mang đậm màu sắc tâm linh và triết lý nhân sinh từ nghìn xưa, thể hiện rõ nét văn hóa giàu đẹp của dân tộc.

- Văn Hóa

Chùa Huyền Trang, chốn linh thiêng, nghĩa tình và mái nhà của những bé mèo 'mồ côi'

Con đường Huỳnh Tấn Phát ở quận 7 chạy dọc theo sông Sài Gòn suốt chiều dài cả chục ki-lô-mét và lúc nào cũng tấp nập người xe như phần lớn các con đường ở thành phố. Nhưng khi đi qua cây cầu nằm trên...

- Văn Hóa

Các 'bóng hồng' hài độc thoại và sự phá bỏ các khuôn khổ định sẵn

Trong lĩnh vực hài kịch tại Việt Nam, tỷ lệ các nữ nghệ sĩ vẫn thấp hơn nam mặc dù các "bóng hồng" này đều gặt hái được nhiều thành công và để lại được những ấn tượng riêng biệt trong lòng khán giả. V...

- Văn Hóa

Doanh nghiệp xã hội vào cuộc cứu những làng giấy truyền thống cuối cùng của Việt Nam

Trong bối cảnh các chương trình hỗ trợ làng nghề, cộng đồng văn hoá tại Việt Nam đang bị cắt giảm, làm thế nào để tiếp tục bảo tồn và lưu giữ bản sắc dân tộc và các giá trị văn hóa? Zó, một dự án doan...

Đồng Sáng Tạo

- Giáo Dục

Làm thế nào để tận dụng tối đa các điểm ưu việt của dạy-học trực tuyến?

Trước tình hình dịch bệnh trong nước diễn biến phức tạp, hầu hết học sinh, sinh viên vẫn chưa thể trở lại trường học. Trong thời gian này, việc học trực tuyến tại nhà vẫn là một phương pháp thay thế c...

- Giáo Dục

Sinh viên Việt học gì tại trường đại học đào tạo nhà hàng-khách sạn hàng đầu thế giới?

Trong hai năm vừa qua, ngành du lịch toàn cầu đã chịu ảnh hưởng nghiêm trọng từ đại dịch COVID-19. Tuy nhiên, lĩnh vực này được dự đoán sẽ phục hồi và tiếp tục là một trong những ngành kinh tế mũi nhọ...

- Dịch Vụ

Rừng ngập mặn: Giải pháp ‘xanh’ để ứng phó biến đổi khí hậu tại Việt Nam

Đôi khi, giải pháp cho vấn đề cấp bách biến đổi khí hậu không ở đâu xa mà hiện hữu ngay trước mắt.

- Giáo Dục

Phụ huynh cần chuẩn bị gì cho con em ngày tựu trường?

Ngày đầu tiên của năm học mới hay ở ngôi trường mới đều mang lại nhiều bỡ ngỡ không chỉ cho học sinh mà còn cho phụ huynh, đặc biệt trong bối cảnh kịch bản ngày tựu trường bị tác động bởi các hạn chế ...

- Đồng Sáng Tạo

Mekong Plus mang ‘màu áo mới’ tới vùng quê còn khó khăn của miền Tây [phần 2]

Vào buổi sáng thứ hai của chuyến đi, màn sương mềm giăng khắp những cánh đồng xanh tươi như hơi thở của đất trời phả vào trong không khí. Sống ở Sài Gòn, người ta dễ quên mất rằng bình minh có thể tha...

- Giáo Dục

BIS HCMC: Làm thế nào để ứng tuyển thành công vào các trường đại học hàng đầu?

“Câu chuyện không nằm ở trúng tuyển vào trường nào, mà là hướng phát triển của từng cá nhân học sinh.”