Urbanist Vietnam

BackXê Dịch » Ao Ta » [Ảnh] Những gì còn lại bên trong tu viện hoang ở Đà Lạt

[Ảnh] Những gì còn lại bên trong tu viện hoang ở Đà Lạt

Đà Lạt luôn luôn được ưu ái bởi thời tiết mát mẻ, không khí trong lành thoang thoảng hương gỗ thông và những triền núi xanh mướt một màu. Thành phố vùng cao nguyên xinh đẹp và hoài cổ này không chỉ là một điểm dừng chân nghỉ dưỡng, mà còn là nơi lưu giữ nhiều dấu ấn văn hoá lịch sử.

Dọc theo đường Trần Quang Diệu, đi về phía Dinh I – một trong những công trình nằm trong quần thể dinh thự mùa hè còn vẹn nguyên của vua Bảo Đại, hướng ánh nhìn sang bên trái, sẽ thấy tọa lạc một khu nhà bằng gạch uy nghi, đồ sộ. Nằm cách ga Đà Lạt không xa, tu viện bỏ hoang từ lâu này hiện đang là điểm đến của nhiều người bởi vẻ đẹp rêu phong và những câu chuyện bí ẩn đằng sau nó.

Men theo con đường đất, chẳng mấy chốc bạn sẽ đứng trước một khối những toà nhà với kiến trúc ấn tượng, nhưng cũng không tránh được những mai một của thời gian và sự thiếu vắng bóng người. Hiện nay, có rất ít tư liệu còn sót lại về dòng nữ tu Franciscaines Misionnaires de Marie (Dòng Phan Sinh thừa sai Đức Mẹ), và ở xung quanh cũng không có biển chỉ dẫn hay bảng hiệu nào.

Các thông tin trên internet về công trình này thường là những dữ liệu rất rời rạc. Theo Zing, nơi này vốn là nhà dòng đào tạo tu nữ dòng Phan Sinh thừa sai Đức Mẹ (thường được biết đến là Trường bổ túc văn hóa), sau chuyển đổi công năng thành Khách sạn Lâm Viên, đến Trường chuyên Thăng Long và sau là Trường THPT Trần Phú.
Người ta đồn rằng đã từng có một cô dâu trẻ tự vẫn ở đây. Sở dĩ những câu chuyện thực hư, bí ẩn như thế cứ truyền đi cũng là vì đến bây giờ chẳng ai biết được tu viện được xây dựng và ngừng hoạt động vào năm nào cụ thể.

Hai tòa nhà lớn ở gần trục đường chính chắc hẳn được xây để phục vụ nhu cầu thờ nguyện tâm linh. Một là nhà nguyện có cánh cửa uy nghi luôn khoá chặt. Toà còn lại có lối kiến trúc mái chóp cao và nhọn có lẽ đã từng là nơi các xơ hoặc tu sĩ sinh sống.

Các dây leo giăng chằng chịt các ô cửa sổ trống tuếch của tòa nhà trung tâm.

Hiện tại, khu nội trú trong quần thể bỏ hoang này là nơi cư ngụ của hơn 20 hộ dân nghèo. Tận dụng cấu trúc sẵn có, các gia đình ở đây chia vách thành từng căn hộ nhỏ, và thường hong khô quần áo trên những khung cửa sổ cũ kĩ, rỗng mục.

Lối vào dẫn tới các gian riêng phía trong tu viện.

Dạo một vòng quanh tu viện, thật khó để đoán chắc rằng đâu là không gian riêng tư, đâu là không gian công cộng. Bên đây, những bức tường, nền nhà và trần nhà với chằng chịt những “vết thương” sau mấy thập kỷ hoang phế, bên kia ngay giữa căn phòng trống là một đống đổ nát. Cỏ cây lại được thể chen nhau mọc lên, nhổ bật cả nền đá lạnh, như dần muốn nuốt chửng nơi này.

Đằng sau nhà nguyện, thoai thoải về phía chân đồi là hai khu nhà có màu sắc hiện đại hơn mà tôi đoán trước đây được sử dụng như tổ hợp phòng làm việc và nơi sinh hoạt.

Các tòa nhà cao với kiến trúc hiện đại ở ngay sau khu nhà thờ và khu ở.

Hầu hết các bức tường và cột nhà ở tu viện đều bị che phủ bởi hình vẽ graffiti.

Các bức tường loang lổ với rêu xanh và các tác phẩm graffiti.

Cầu thang trong nhà dẫn đến các tòa giờ đã bị niêm phong, vì thế bạn chỉ có thể sử dụng cầu thang ngoài trời để thăm quan một số phòng ở đây. Băng qua khu vực phòng ăn trống trơ với trần nhà lỗ chỗ, nhìn y hệt một bàn cờ khổng lồ, bạn sẽ đến một căn bếp ngập ngụa trong bóng tối và mùi ẩm mốc.

Một căn phòng nhìn giống không gian một quán cà phê bị bỏ hoang.

Ngay phía ngoài của khu bếp là một hành lang với khung cảnh "hậu tận thế", ngổn ngang nào là bàn ghế, vật liệu xây dựng rồi cả đồ phế thải. Rải rác quanh đó là băng cassette, bảng phấn và những trang sách thiếu nhi – những manh mối gần như duy nhất về tiền thân của công trình bị bỏ hoang này.

Những gì còn lại của tu viện với một quá khứ bí ẩn.

Từ những ô cửa kính vỡ vụn, vương vãi trên sàn nhà, rừng núi Đà Lạt trập trùng thông xanh hiện ra ở phía xa. Tu viện chính là một trong những nơi chốn huyền bí nhất ở Việt Nam mà tôi từng đặt chân đến và tôi nghĩ ai tới đây cũng muốn dành hàng giờ liền để khám phá từng ngóc ngách u tối nơi này.

Từ tu viện nhìn ra xa, khung cảnh quen thuộc của Đà Lạt hiện lên mờ ảo.

Hiện nay khu vực này thuộc quản lý của Trường Đại học Kiến trúc Thành phố Hồ Chí Minh. Câu hỏi về tương lai của tu viện: "Liệu nơi đây sẽ được trùng tu và đưa vào sử dụng cho mục đích khác?" cũng mập mờ như chính quá khứ của nó vậy.

Một góc của tu viện với lối kiến trúc hiện đại.

Bài viết liên quan

- Văn Hóa Ẩm Thực

Chuyện ẩm thực: Cô gái hoá thành trái thơm

Lớn lên ở Việt Nam, dường như mọi thứ – từ đồ vật gia đình thông thường đến cây trái, đều có sự tích đặc biệt. Một số những câu chuyện dân gian này khá lãng mạn, nhưng một số khác như sự tích trái thơ...

- Giáo Dục

Chuẩn bị hành trang cho 'biển lớn' đại học tại môi trường quốc tế

“Em thấy mình ngày một trưởng thành hơn”, Yến Nhi, còn có tên tiếng Anh là Milly - một cựu học sinh vừa tốt nghiệp Trường Quốc tế Úc (AIS) vào cuối năm ngoái - kể về hành trình sau khi ra trường với m...

- Môi Trường

Có gì trong khoá học bảo tồn động vật hoang dã Việt Nam tương lai?

Tại Vinh, có một khóa học nhằm mục đích mang đến cho các sinh viên Việt Nam cơ hội thay đổi cách người Việt thường đối xử với động vật.

- Môi Trường

Ghé thăm một lò tái chế bìa các-tông và nhôm ở Sài Gòn

Khi truyền thông quốc tế và cả trong nước vẫn đang tập trung bàn tán về vấn đề ô nhiễm rác thải từ nhựa, cỏ vẻ như người ta vẫn chưa để tâm nhiều tới rác thải có thành phần là các vật liệu khác ví dụ ...

- Công Nghệ

Gõ tiếng Việt, Phần 1: Cuộc tương ngộ giữa Ngôn ngữ, Danh tính và Công nghệ

Những trải nghiệm đầu tiên của tôi với máy tính bắt đầu trong lớp tin học hàng tuần khi còn ở cấp tiểu học.

- Công Nghệ

Gõ tiếng Việt, Phần 2: Người Việt xa xứ, Unicode và Sự phổ biến của Unikey

Đây là phần 2 của bộ bài viết về lịch sử công nghệ gõ chữ tiếng Việt. Độc giả có thể đọc phần 1 tại đây.